Truyện Lưu Vân Phi Nguyện – Lưu Ly Phong

Đều nói điều may mắn nhất của một nữ nhân là trở thành hoàng hậu – dưới một người trên vạn người. Cũng có thể nói, hoàng hậu là giấc mộng của hàng ngàn nữ tử, được đứng trên đỉnh cao nhìn xuống, ai mà không thích? Bao nhiêu thiếu nữ đã đánh mất tuổi xuân của mình để có một tia cơ hội leo lên bảo tọa vinh quang nhất của nữ giới kia? Không ai để ý và cũng chẳng có người nào đếm được.

Ta cũng từng một thời mộng mơ như thế, chăm chăm hướng đến ngôi vị hoàng hậu cao quý đó. Và ta đã làm tất cả để ngồi lên vị trí này. Cuối cùng, bằng nỗ lực không ngừng, ta đã thành công.

Ngày đội vương miện hoàng hậu trên đầu, ta chỉ cảm thấy thật nặng nề, nó không như ta tưởng. Ta hoàn toàn không vui vẻ chút nào.

Ngày đó, hắn nói với ta: “Ta đã cho ngươi cái ngươi muốn. Từ giờ trở đi, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.” Từ đầu đến cuối, hắn nhìn ta bằng đôi mắt lạnh nhạt, như đang nhìn một kẻ xa lạ chứ không phải đang nhìn hoàng hậu- thê tử trên danh nghĩa của hắn. Ánh mắt đó khiến lòng ta đau như cắt.

Ta thất thần nhìn theo bóng lưng quyết tuyệt của hắn xa dần, trong nội tâm dường như có thứ gì đó đã mất đi vĩnh viễn. Ta bất chợt hoảng hốt, muốn đứng lên đuổi theo hắn nhưng hai chân cứ như gắn chì, không cất bước nỗi. Có thứ gì đó ươn ướt lăn trên gò má. Ta đưa tay sờ, sau đó giật mình, ngơ ngác – Ta đang khóc sao? Đã bao lâu rồi ta không hề rơi một giọt nước mắt? Từ ngày mẫu thân bị hãm hại chết thảm, ta đã tự hứa sẽ không bao giờ khóc nữa. Đó cũng là khoảnh khắc ta nhận ra có quyền lực trong tay sẽ mang đến cho ngươi những lợi ích gì.

Ta đem thù hận chôn giấu, ẩn nhẫn mấy năm trời, từng bước từng bước đi lên. Đến bây giờ, thù mẹ ta đã trả, hậu vị ta đã ngồi, nhưng ta bi ai nhận ra ta hiện nay chẳng còn gì cả, cùng lúc này ta mới phát hiện, kỳ thực ta đã sớm thương yêu người trên danh nghĩa là phu quân của ta, nhưng tiếc là ta không nhận ra sớm hơn. Ta đã lợi dụng việc mình cứu mạng hắn, buộc hắn giúp ta trở thành hoàng hậu. Nhớ lại ánh mắt vừa rồi của hắn, ta hiểu, giữa chúng ta đã không thể quay lại.

Ta là hoàng hậu, nhưng là một hoàng hậu bị hoàng đế lạnh nhạt, thật không khác gì phi tử bị biếm, thế nhưng, ta vẫn là chủ nhân của tam cung lục viện. Hằng đêm biết hắn hết đi tẩm cung phi tử này đến phi tử khác, ta lại lấy nước mắt rửa mặt. Ta biết ta đã sai, sai ngay từ đầu, nhưng trên đời không có thuốc trị hối hận.

  Sai lầm của Thiên Sứ

Ta như con chim họa mi xinh đẹp bị nhốt trong lồng son. Một chú chim bị mê hoặc bởi ảo tưởng tốt đẹp, đã từ bỏ thế giới tự do đầy nguy hiểm bên ngoài để dấn thân vào lồng giam bằng ngọc, ngày này có người cơm bưng nước rót, chẳng phải động một đầu ngón tay. Trước đây, ta chưa bao giờ biết, thì ra chiếc ghế hoàng hậu này lại trống trải như vậy. Nỗi cô độc lặng lẽ gặm nhắm ta, tàn phá tâm hồn ta.

Ngày nào đó, ta nhìn lại quá khứ, lại nhìn con người tàn tạ như mảnh giấy thủng lỗ chỗ của mình, ta mới ngộ ra động lực để ta tiếp tục làm phượng hoàng trong lồng son là vì hắn. Có lẽ, hắn sẽ không bao giờ biết điều này.

***

Mùa hè này quả thực rất nóng, nóng đến độ ta thấy bản thân sắp bốc hơi rồi. Ta mặc áo mát ngồi bên cửa sổ, nhìn gốc Tử Trúc trong vườn, cánh mũi lại ê ẩm. Ta nhớ rõ, gốc cây trúc này là hắn tự tay trồng tặng ta, vì là món quà đầu tiên nên ta giữ lại, sau này đem trồng tại đây. Nhìn Tử Trúc, ta lại nhớ đến lần đầu tiên ta gặp hắn, cũng là ở một mảnh Tử Trúc mênh mông vô tận….

Răng….rắc….

Tiếng động đột ngột khiến ta bừng tỉnh khỏi hồi ức, nhìn lại, thấy Tử Trúc đột nhiên gãy ngang, trong lòng ta bỗng có dự cảm bất an mãnh liệt.

Đêm đó, ta không tài nào ngủ được. Càng nghĩ càng lo, ta cũng bất chấp hắn đã buông sắc lệnh để ta đừng xuất hiện trước mặt hắn, không kịp chỉnh trang y phục đã vội ngồi kiệu đến tẩm cung của hắn.

Còn chưa đến nơi, đã nghe tiếng nhốn nháo ồn ào, hơi nóng đột ngột khiến ta hơi choáng. Đợi tinh thần tỉnh táo, ta vội kéo rèm che ra xem, tim ta tưởng chừng như ngừng đập.

Trong Càn Thanh cung, lửa cháy ngập trời, phía ngoài người người đang ra sức dập lửa, có người hét: “Mau dập hỏa, cứu bệ hạ!”

Ta vừa nghe mấy chữ này, cũng không biết sức lực ở đâu ra, bỏ kiệu chạy tới Càn Thanh cung. Đến cửa cung, ta mặc kệ những ánh mắt không dám tin cùng với tiếng người gọi ta dừng lại, bước chân không hề ngừng chạy vào cung điện đang cháy dữ dội.

  Truyện Quần áo cũ - Lý Tả Ý

“Bệ hạ…bệ hạ… ngài ở đâu?” Ta len lỏi giữa đám cháy, cố gắng tìm thân ảnh của hắn. Mặc dù bị khói hun ho sặc sụa, bàn chân phồng rộp vì lửa nóng, ta cũng chẳng quan tâm, trong đầu ta lúc này chỉ có một ý nghĩ: tìm được hắn và cứu hắn ra. Dù lấy mạng ta đổi mạng hắn, ta sẽ không chút do dự đồng ý. Lúc này ta mới rõ, thì ra ta yêu hắn nhiều hơn ta tưởng.

Ta đã mừng rỡ biết bao khi nhìn thấy hắn. Mấy năm rồi, ta không được diện kiến hắn. Cũng đúng, đối với một nữ nhân lợi dụng mình để trèo lên hậu vị, bất kỳ đế vương nào cũng chán ghét. Nếu không phải ta từng cứu hắn, chỉ e với những gì ta làm cũng đủ chết cả trăm lần.

Hắn thấy ta tới, sắc mặt tái nhợt vì mất máu càng lạnh lùng hơn, ta chưa kịp đến gần, hắn đã nghiến răng phun ra 2 chữ: “Biến đi.”

Ta cố nén nước mắt chực chảy ra, cắn răng, bỏ qua ánh mắt đang cứa vào trái tim đang rỉ máu của ta. Ta kéo bàn chân đã ứa máu bước vội đến bên hắn, đưa bàn tay nõn nà dùng sức với ý định đẩy cây cột ra khỏi chân hắn.

Càn Thanh cung dù bị cháy hừng hực nhưng hắn vẫn chưa ra ngoài được, hóa ra là bị cây gỗ ngã đè ngang chân bất động, máu từ vết thương vẫn không ngừng chảy ra. Nếu không ai vào cứu, một là hắn bị chết ngạt, hai là bị mất máu đến chết.

Còn chưa chạm vào thanh cột, hắn đã đẩy tay ta ra, giọng lạnh tanh ra lệnh: “Cút ra ngoài cho trẫm.”

Ta làm ngơ, tay lại hướng đến cây cột mà đẩy.

Hắn thấy ta không nghe lệnh, đưa tay đẩy mạnh ta ra khiến ta ngã ngửa, dùng giọng trào phúng nói với ta: “Nếu ngươi cứu trẫm lần nữa, trẫm cũng không có thêm chức hoàng hậu để phong cho ngươi.”

Ta lồm cồm bò dậy, mặc kệ những lời khinh thường của hắn, vẫn cố đẩy cây gỗ ra, thanh âm của ta lúc này bình thản đến kì lạ, nghe không ra cảm xúc gì: “Bệ hạ thứ lỗi cho nô tì không tuân theo hoàng mệnh, tính mạng của ngài là linh hồn của toàn quốc, nô tì dù đánh đổi cái mạng nhỏ này cũng sẽ cứu ngài thoát khỏi đây…”

“Ô, thật vĩ đại a, ‘hoàng hậu của trẫm’ thật khiến trẫm cảm động vô vàn. Nhưng mà, ai cho phép ngươi chạm vào trẫm? Mau bỏ bàn tay dơ bẩn của ngươi khỏi người trẫm.”

  Sai lầm của Thiên Sứ

Ta lại bị hắn đẩy ra, lại bò dậy, bị hất mạnh, vẫn lết tới. Cứ thế lập đi lập lại chẳng biết bao nhiêu lần, tay và chân ta tê liệt không còn cảm giác gì.

Mãi cho đến khi ta cạn kiệt sức lực mới kéo thanh gỗ ra khỏi chân hắn. Có điều, ta chưa kịp vui mừng thì một xà ngang bị lửa cháy chuẩn bị đổ xuống đầu hắn.

Ta kinh hãi gần chết, hắn cũng bị tình huống bất ngờ này mà trở tay không kịp. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, chẳng biết ta lấy sức lực ở đâu ra, ta đẩy mạnh hắn sang một bên, còn bản thân ta dĩ nhiên là hứng trọn xà ngang đè lên người.

Cổ họng ta ngòn ngọt, một ngụm máu không nhịn được phun ra. Ta không may mắn giống hắn, xà ngang ngã đè gãy xương sống của ta, còn có lửa cũng đang đốt cháy y phục ta, mùi ‘thịt nướng’ không ngừng tỏa ra. Ta biết, lần này ta hết cứu được rồi. Nhưng mà, ta không hề hối hận.

Cố gắng nở nụ cười với hắn, ta khó nhọc nói: “Bệ…hạ… nô tì….lại cứu…ngài…một mạng…rồi…tiếc là…lần này kh…không …có…phúc..cc…hưởng phong…thưởng…của…của…ngài…khụ…khụ…”

Hắn nghe ta hấp hối, hoàn thần lại, bỗng nhiên gầm lên: “Ai bảo ngươi tránh thay cho trẫm hả? Trẫm không cần, trẫm không muốn thiếu nợ ngươi lần nữa… Ngươi rõ chưa? Dù ngươi chết cũng không có ý nghĩa gì với trẫm! Ai cho ngươi tự ý hành động? Trẫm không cho phép.”

Ta bị hắn quát, hơi sững sờ, ý thức của ta yếu dần, cũng chẳng đủ phân tích ý hắn là gì. Ta bỗng nghĩ, ít nhất, trước lúc chết, ta muốn cho hắn rõ tâm ý của ta, như vậy ta sẽ không tiếc hận đâu nhỉ?

“Bệ…hạ…kì thực…từ…ngày…phong…hậu…nô tì…đã…biết…bản…thân sai….sai lầm…Những…năm này…nô…tì…không hề…có…chút…vui…vui vẻ…nào…Hôm…nay…nô tì…lại…cứu…bệ hạ…Thiếp…chỉ có…duy nhất…một…nguyện…vọng…là…Thiếp…đi rồi…khóm Tử…Trúc…tại…Phượng Nghi…cung…xin…nhờ…ngài…chăm sóc…” Cảm giác sinh mạng của mình sắp tắt, ta cố gắng nói mấy chữ cuối cùng, cũng là điều từ lâu ta nên nói với hắn “Kiếp này…hữu…duyên…vô….phận….Thiếu Lắng…thiếp…yêu..chàng…hẹn…kiếp…sau…gặp…thiếp…vì…chàng…” cái gì cũng không cần nữa. Tiếc là, những chữ sau cùng hắn không thể nào nghe được.

Trước khi hoàn toàn nhắm mắt, ta nghe hắn tê tâm liệt phế gọi tên ta, trách ta bỏ hắn mà đi… Cũng có thể là ảo giác của ta. Dù sao thì, cứu hắn là chuyện ta không hối hận nhất trên đời.

Thiếu Lăng, hậu kiếp tái kiến. Ta sẽ đợi chàng.